• Bài Thơ tặng đại tướng Võ Nguyên giáp

  • Bài Thơ tặng đại tướng Võ Nguyên giáp

  • Solar Powered UAVs To Replace Satellites

  • Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

    Tuổi vào thu
     
    Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
    Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
    Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,
    Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.
     
    Nhưng nhận ra tuổi già không giới hạn,
    Không muộn phiền còn đem lại nguồn vui.
    Tôi chậm bước trên đoạn đường còn lại,
    Hưởng ngày vui ngắn ngủi chẳng còn bao.
     
    Tôi vẫn tưởng tuổi già trời ảm đạm,
    Xuân thiếu hoa và vắng cả tiếng cười,
    Hoa không nở và cây không nẩy lộc,
    Sách không lời cầm bút chẳng ra thơ!
     
    Chợt nhận ra tuổi già lòng lắng lại,
    Sống hôm nay chẳng nghĩ đến ngày mai.
    Thôi không đếm tuổi đời thêm chồng chất,
    Mặc ngày qua, cầm bút họa thành thơ.
     
    Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn băng giá,
    Quên đắm mình ngắm vũ trụ đầy sao,
    Tim chai đá chẳng dấy lên ngọn lửa,
    Cả bầu trời u tối phủ đời tôi!
     
    Bỗng nhìn thấy những đóa hồng đẹp nhất,
    Nở vào thu bằng đôi mắt reo vui,
    Hít thật sâu ôi mùi hương tỏa nhẹ,
    Ướp cho đầy hương vị Tuổi Vào Thu.
     
     
    "JE CROYAIS QUE VIEILLIR..." 
    của Marcelle Paponneau
     
    Je croyais que vieillir me rendait bien maus​sade,
    Craignant chaque saison, les anneés, le tapage,
    Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
    Les cheveux clairsemés, les rides du visage.
     
    Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'age,
    Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
    Et même, à petits pas, les jours on l'avantage
    D'être beaux et trop courts quant il sont limités.
     
    Je croyais que vieillir c'estait le ciel tous gris,
    Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
    Les fleurs sans chansons, les abres rabougrir,
    Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.
     
    Et puis je m'aper​ç
    ois que vieilir rendre bien sage,
    Que je vis chaque instant sans penser à demain,
    Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
    Peu importe le temps, le crayon à la main.
     
    Je croyais que le vieillir transformerait mon âme,
    Que je ne saurais plus comptempler les étoiles
    Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
    Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.
     
    Et puis je m'apercois que les plus belles roses
    Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
    Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
    Garder pour embaumer l'automne de ma vie.
    TTTL ST

    Tuổi vào thu

    Posted at  17:40  |  in  dich-thuat  |  Read More»

    Tuổi vào thu
     
    Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
    Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
    Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,
    Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.
     
    Nhưng nhận ra tuổi già không giới hạn,
    Không muộn phiền còn đem lại nguồn vui.
    Tôi chậm bước trên đoạn đường còn lại,
    Hưởng ngày vui ngắn ngủi chẳng còn bao.
     
    Tôi vẫn tưởng tuổi già trời ảm đạm,
    Xuân thiếu hoa và vắng cả tiếng cười,
    Hoa không nở và cây không nẩy lộc,
    Sách không lời cầm bút chẳng ra thơ!
     
    Chợt nhận ra tuổi già lòng lắng lại,
    Sống hôm nay chẳng nghĩ đến ngày mai.
    Thôi không đếm tuổi đời thêm chồng chất,
    Mặc ngày qua, cầm bút họa thành thơ.
     
    Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn băng giá,
    Quên đắm mình ngắm vũ trụ đầy sao,
    Tim chai đá chẳng dấy lên ngọn lửa,
    Cả bầu trời u tối phủ đời tôi!
     
    Bỗng nhìn thấy những đóa hồng đẹp nhất,
    Nở vào thu bằng đôi mắt reo vui,
    Hít thật sâu ôi mùi hương tỏa nhẹ,
    Ướp cho đầy hương vị Tuổi Vào Thu.
     
     
    "JE CROYAIS QUE VIEILLIR..." 
    của Marcelle Paponneau
     
    Je croyais que vieillir me rendait bien maus​sade,
    Craignant chaque saison, les anneés, le tapage,
    Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
    Les cheveux clairsemés, les rides du visage.
     
    Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'age,
    Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
    Et même, à petits pas, les jours on l'avantage
    D'être beaux et trop courts quant il sont limités.
     
    Je croyais que vieillir c'estait le ciel tous gris,
    Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
    Les fleurs sans chansons, les abres rabougrir,
    Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.
     
    Et puis je m'aper​ç
    ois que vieilir rendre bien sage,
    Que je vis chaque instant sans penser à demain,
    Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
    Peu importe le temps, le crayon à la main.
     
    Je croyais que le vieillir transformerait mon âme,
    Que je ne saurais plus comptempler les étoiles
    Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
    Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.
     
    Et puis je m'apercois que les plus belles roses
    Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
    Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
    Garder pour embaumer l'automne de ma vie.
    TTTL ST

    Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

    THƯƠNG MẸ 

    Vì con chẳng kể tháng, năm, ngày 
    Mẹ có đêm nào trọn giấc say 
    Đói rách bao mùa thân đã trải 
    No lành mấy bữa trẻ nào hay 
    Đường xa gối mỏi mòn chai gót 
    Lối nhỏ lưng còng lõm sạm tay 
    Cuộc sống mưu sinh đầy vất vả 
    Làm sao báo đáp nghĩa ân này. 
    Đại học Đại Nam Hà Nội, 23-9-2013
    Trần Thị Thanh Liêm 
    http://tiengtrungdainam.com/

    VỢ CHỒNG TÂM SỰ 
    (Tự họa)
    Cùng nhau gợi nhắc chuyện xưa ngày
    Chẳng mấy đêm mình dám ngủ say
    Đói khổ rồi xa nhờ liệu khéo
    No đầy lại tới bởi dè hay
    Tình sâu nhớ kẻ vừa chung sức 
    Nghĩa nặng thương người đã tiếp tay
    Giúp đỡ ta qua thời vất vả
    Làm sao đáp trả cái ơn này?

    Đại học Đại Nam, 28/06/2014
    Trần Thị Thanh Liêm

    MẸ

    Posted at  20:33  |  in  tho-hay  |  Read More»

    THƯƠNG MẸ 

    Vì con chẳng kể tháng, năm, ngày 
    Mẹ có đêm nào trọn giấc say 
    Đói rách bao mùa thân đã trải 
    No lành mấy bữa trẻ nào hay 
    Đường xa gối mỏi mòn chai gót 
    Lối nhỏ lưng còng lõm sạm tay 
    Cuộc sống mưu sinh đầy vất vả 
    Làm sao báo đáp nghĩa ân này. 
    Đại học Đại Nam Hà Nội, 23-9-2013
    Trần Thị Thanh Liêm 
    http://tiengtrungdainam.com/

    VỢ CHỒNG TÂM SỰ 
    (Tự họa)
    Cùng nhau gợi nhắc chuyện xưa ngày
    Chẳng mấy đêm mình dám ngủ say
    Đói khổ rồi xa nhờ liệu khéo
    No đầy lại tới bởi dè hay
    Tình sâu nhớ kẻ vừa chung sức 
    Nghĩa nặng thương người đã tiếp tay
    Giúp đỡ ta qua thời vất vả
    Làm sao đáp trả cái ơn này?

    Đại học Đại Nam, 28/06/2014
    Trần Thị Thanh Liêm

    Xin thầy hãy dạy con tôi...

    Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học. Được viết ra từ gần 200 năm trước, lại là ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.

    Tổng thống A.Lincoln: Xin thầy hãy dạy con tôi...

    Tong thong A Lincoln Xin thay hay day con toi
    Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.
    Được viết ra từ gần 200 năm trước, lại là ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.
    Kính gửi thầy…
    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này. Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố, thì ở đâu đó, sẽ có một con người chính trực; bên cạnh một chính trị gia ích kỷ, sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo tận tâm.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cứ mỗi một kẻ thù ta gặp ở nơi này thì ở nơi khác ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với nǎm đô la nhặt được trên hè phố…
    Xin hãy dạy cho cháu cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…
    Xin dạy cho cháu biết đến thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng để cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng, và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
    Ở trường, xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi. Xin hãy tạo cho cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó là không đúng…
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế.
    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới Chân Lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp mà thôi.
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ được để cho ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
    Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ lẽ phải.
    Xin hãy đối xử với cháu dịu dàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên những thanh sắt cứng rắn. Hãy giúp cháu có can đảm biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn và có đủ kiên nhẫn để biểu lộ sự can đảm.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình… con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời.
    Theo Giáo Dục và Thời Đại

    Xin thầy hãy dạy con tôi...

    Posted at  15:49  |  in  trao-doi-kinh-nghiem  |  Read More»

    Xin thầy hãy dạy con tôi...

    Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học. Được viết ra từ gần 200 năm trước, lại là ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.

    Tổng thống A.Lincoln: Xin thầy hãy dạy con tôi...

    Tong thong A Lincoln Xin thay hay day con toi
    Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.
    Được viết ra từ gần 200 năm trước, lại là ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.
    Kính gửi thầy…
    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này. Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố, thì ở đâu đó, sẽ có một con người chính trực; bên cạnh một chính trị gia ích kỷ, sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo tận tâm.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cứ mỗi một kẻ thù ta gặp ở nơi này thì ở nơi khác ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với nǎm đô la nhặt được trên hè phố…
    Xin hãy dạy cho cháu cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…
    Xin dạy cho cháu biết đến thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng để cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng, và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
    Ở trường, xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi. Xin hãy tạo cho cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó là không đúng…
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế.
    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới Chân Lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp mà thôi.
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ được để cho ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
    Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ lẽ phải.
    Xin hãy đối xử với cháu dịu dàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên những thanh sắt cứng rắn. Hãy giúp cháu có can đảm biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn và có đủ kiên nhẫn để biểu lộ sự can đảm.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình… con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời.
    Theo Giáo Dục và Thời Đại

    Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

    Tuyển nữ Thư ký Công ty Liên doanh với Đài Loan
    Cần tuyển ngay một nữ Thư ký Công ty Liên doanh với Đài Loan.
    Yêu cầu: Dễ coi, trẻ, nhanh nhẹn, tiếng Trung khá, giỏi
    Đãi ngộ: Lương khởi điểm: 5.000.000VND, có Bảo hiểm, sẽ đc tăng lương, thưởng 2-3 tháng lương nhân dịp tết,...
    Nơi công tác: Hà Nội
    Liên hệ ngay với cô Liem: Đth 0987 641 698
    Mail: thanhliemdainam@yahoo.com
    * Xin xem thêm ở Lều Văn Trần Thị Thanh Liêm
    http://leuvanthanhliem.blogspot.com/

    Tuyển ngay 1 nữ Thư ký Công ty...

    Posted at  22:39  |  in  trao-doi-kinh-nghiem  |  Read More»

    Tuyển nữ Thư ký Công ty Liên doanh với Đài Loan
    Cần tuyển ngay một nữ Thư ký Công ty Liên doanh với Đài Loan.
    Yêu cầu: Dễ coi, trẻ, nhanh nhẹn, tiếng Trung khá, giỏi
    Đãi ngộ: Lương khởi điểm: 5.000.000VND, có Bảo hiểm, sẽ đc tăng lương, thưởng 2-3 tháng lương nhân dịp tết,...
    Nơi công tác: Hà Nội
    Liên hệ ngay với cô Liem: Đth 0987 641 698
    Mail: thanhliemdainam@yahoo.com
    * Xin xem thêm ở Lều Văn Trần Thị Thanh Liêm
    http://leuvanthanhliem.blogspot.com/

    Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

    Thiển “ Cận “

    Thiển “ Cận” bày mưu giỡn mặt rồng
    Bao đời tộc Việt sáng trời đông
    Giàn khoan để bậy cho vào đống
    Hải Giám lang thang bắt nhốt lồng
    Lạng quạng tìm dầu , tay rát phỏng
    Tơ mơ chiếm đào , ớt cay nồng
    Hỡi người phương bắc ngừng tham vọng
    Giữ thói hung tàn … máu đỏ sông

    Vancali 6.12.14

    Thiển “ Cận “

    Posted at  14:50  |  in  tho-hay  |  Read More»

    Thiển “ Cận “

    Thiển “ Cận” bày mưu giỡn mặt rồng
    Bao đời tộc Việt sáng trời đông
    Giàn khoan để bậy cho vào đống
    Hải Giám lang thang bắt nhốt lồng
    Lạng quạng tìm dầu , tay rát phỏng
    Tơ mơ chiếm đào , ớt cay nồng
    Hỡi người phương bắc ngừng tham vọng
    Giữ thói hung tàn … máu đỏ sông

    Vancali 6.12.14

    Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014


     CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ*

    Thành vắng mây che phủ lạnh mờ
    Bên cầu trầm mặc liễu lơ thơ
    Cao đường rơi lệ bao buồn nhớ
    Chức nghiệp thương tâm luống vọng chờ
    Trà Bắc vợ nghèo pha lạch cạch
    Điệu Nam con trẻ hát ầu ơ
    Sinh thời tuấn kiệt ai cầu nhỉ
    Đeo đẳng thâm căn bệnh vật vờ.

    Trần Thị Thanh Liêm

    http://tiengtrungdainam.edu.vn

    ..........................................................................................
    * Thơ Cao Bá Quát
    薄暮思家

    高伯适

    城上凍雲千里陰,
    梁園花柳瞙沉沉。
    高堂兩處思兒淚,
    薄宦三春感舊心。
    對榻貧妻烹北茗,
    敲門小女弄南音。
    邦家有道知何用?
    一病蹉跎歲自深。


    Bạc mộ tư gia

    Cao Bá Quát

    Thành thượng đống vân thiên lý âm,
    Lương viên hoa liễu mạc trầm trầm.
    Cao đường lưỡng xứ tư nhi lệ,
    Bạc hoạn tam xuân cảm cựu tâm.
    Đối tháp bần thê phanh bắc mính,
    Xao môn tiểu nữ lộng nam âm.
    Bang gia hữu đạo tri hà dụng?
    Nhất bệnh tha đà tuế tự thâm


    Dịch nghĩa:

    Chiều hôm nhớ nhà

    Mây lạnh trên thành che rợp ngàn dặm

    Hoa liễu vườn bên cầu mong manh rủ xuống

    Hai chốn cha mẹ tuôn lệ nhớ con.

    Chức quan nhỏ bạc bẽo làm cảm thương lòng mong mỏi của cha mẹ khi còn nhỏ

    Ngồi trước giường, vợ nghèo nấu (pha) trà kiểu Bắc

    Gõ cửa, con gái nhỏ chơi điệu phương Nam

    Nước nhà có đạo (thịnh trị) biết dùng người cách gì đây?

    Bệnh tật lay lắt kéo dài suốt cả năm.

    Chú thích:

    - Cao đường lưỡng xứ: Chỉ cha mẹ ở hai nơi.

    - Tam xuân: Ba tháng mùa xuân, ám chỉ cha mẹ; xuất xứ từ thơ "Du tử ngâm" của Mạnh Giao đời Đường. Ý trong bài: Thương cha mẹ từng hy vọng khi anh em Cao Bá Quát thông minh từ nhỏ.

    - Nam âm: Có thể chỉ điệu Nam ai, Nam bình nghe thật ảo não, tả tâm trạng công chúa Huyền Trân về xứ Chiêm Thành, rất hợp cảnh ngộ họ Cao.

    - Hà dụng: Dùng cách gì đây. Kẻ sĩ gặp lúc nước nhà có đạo thì ra làm quan (xuất) gặp lúc nước nhà vô đạo thì ở ẩn (xử). Họ Cao cám cảnh cho mình “xuất” mà chỉ nhận cảnh đau ốm, chẳng đền đáp nổi ơn sinh thành.


    CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ

    Posted at  10:50  |  in  tho-hay  |  Read More»


     CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ*

    Thành vắng mây che phủ lạnh mờ
    Bên cầu trầm mặc liễu lơ thơ
    Cao đường rơi lệ bao buồn nhớ
    Chức nghiệp thương tâm luống vọng chờ
    Trà Bắc vợ nghèo pha lạch cạch
    Điệu Nam con trẻ hát ầu ơ
    Sinh thời tuấn kiệt ai cầu nhỉ
    Đeo đẳng thâm căn bệnh vật vờ.

    Trần Thị Thanh Liêm

    http://tiengtrungdainam.edu.vn

    ..........................................................................................
    * Thơ Cao Bá Quát
    薄暮思家

    高伯适

    城上凍雲千里陰,
    梁園花柳瞙沉沉。
    高堂兩處思兒淚,
    薄宦三春感舊心。
    對榻貧妻烹北茗,
    敲門小女弄南音。
    邦家有道知何用?
    一病蹉跎歲自深。


    Bạc mộ tư gia

    Cao Bá Quát

    Thành thượng đống vân thiên lý âm,
    Lương viên hoa liễu mạc trầm trầm.
    Cao đường lưỡng xứ tư nhi lệ,
    Bạc hoạn tam xuân cảm cựu tâm.
    Đối tháp bần thê phanh bắc mính,
    Xao môn tiểu nữ lộng nam âm.
    Bang gia hữu đạo tri hà dụng?
    Nhất bệnh tha đà tuế tự thâm


    Dịch nghĩa:

    Chiều hôm nhớ nhà

    Mây lạnh trên thành che rợp ngàn dặm

    Hoa liễu vườn bên cầu mong manh rủ xuống

    Hai chốn cha mẹ tuôn lệ nhớ con.

    Chức quan nhỏ bạc bẽo làm cảm thương lòng mong mỏi của cha mẹ khi còn nhỏ

    Ngồi trước giường, vợ nghèo nấu (pha) trà kiểu Bắc

    Gõ cửa, con gái nhỏ chơi điệu phương Nam

    Nước nhà có đạo (thịnh trị) biết dùng người cách gì đây?

    Bệnh tật lay lắt kéo dài suốt cả năm.

    Chú thích:

    - Cao đường lưỡng xứ: Chỉ cha mẹ ở hai nơi.

    - Tam xuân: Ba tháng mùa xuân, ám chỉ cha mẹ; xuất xứ từ thơ "Du tử ngâm" của Mạnh Giao đời Đường. Ý trong bài: Thương cha mẹ từng hy vọng khi anh em Cao Bá Quát thông minh từ nhỏ.

    - Nam âm: Có thể chỉ điệu Nam ai, Nam bình nghe thật ảo não, tả tâm trạng công chúa Huyền Trân về xứ Chiêm Thành, rất hợp cảnh ngộ họ Cao.

    - Hà dụng: Dùng cách gì đây. Kẻ sĩ gặp lúc nước nhà có đạo thì ra làm quan (xuất) gặp lúc nước nhà vô đạo thì ở ẩn (xử). Họ Cao cám cảnh cho mình “xuất” mà chỉ nhận cảnh đau ốm, chẳng đền đáp nổi ơn sinh thành.


    Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

    BẢO VỆ TRƯỜNG SA

    Trường Sa trấn ải giữ ngai Rồng
    Quần đảo thân thương trụ cõi Đông
    Hứng nẻo mưa gào che bão cuốn
    Gồng nơi gió cuộn đón sương lồng
    Quân tuần mạn Bắc đêm về lạnh
    Lính giữ bờ Tây máu chảy nồng
    Cấp thiết tăng cường khâu bảo vệ
    Vững như vạn suối tụ thành sông.
    Trần Thị Thanh Liêm

    BẢO VỆ TRƯỜNG SA

    Posted at  19:46  |  in  tho-hay  |  Read More»

    BẢO VỆ TRƯỜNG SA

    Trường Sa trấn ải giữ ngai Rồng
    Quần đảo thân thương trụ cõi Đông
    Hứng nẻo mưa gào che bão cuốn
    Gồng nơi gió cuộn đón sương lồng
    Quân tuần mạn Bắc đêm về lạnh
    Lính giữ bờ Tây máu chảy nồng
    Cấp thiết tăng cường khâu bảo vệ
    Vững như vạn suối tụ thành sông.
    Trần Thị Thanh Liêm

    Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

    NGÀY TẾT, MẠN ĐÀM VỀ CHỮ " PHÚC " " PHÚC



    Trong quan niệm cổ truyền của gia đình người Việt, chữ “Phúc” có vị trí quan trọng hàng đầu. "Nhà có phúc" là ước vọng, là niềm vinh dự của người Việt Nam. Vì lẽ đó, cứ Tết đến xuân về, người ta thường viết chữ “phúc” trên một tờ giấy đỏ vuông dán ngoài cửa và xem như là một lá bùa chúc tụng điều may mắn trong năm.

    Uớc vọng đầu năm của hầu hết người dân Việt không thể thiếu chữ "Phúc". Cụ Nguyễn Công Trứ có đôi câu đối vừa hóm hỉnh nhưng không kém phần tinh tế và sâu sắc của hương vị ngày xuân: Chiều ba mươi, nợ réo tít mù, co cẳng đạp thằng "Bần" ra cửa/ Sáng mồng một, rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông "Phúc" vào nhà. Lại nữa, có một câu chuyện trong dân gian kể rằng: đời vua Gia Long, có người lập nhiều công trạng, nhà vua hỏi muốn được thưởng gì thì người ấy thưa rằng: "Hạ thần chỉ xin được một chữ "Phúc" mà thôi".

    Vua cười đáp rằng: "Tiền bạc, chức tước thì ta có thể ban, chứ Phúc thì chỉ có trời ban mà thôi, cả dòng họ ta chỉ nhờ có chữ Phúc mà vinh hiển nhiều đời". Thật vậy, dòng họ nhà Nguyễn đã lót chữ Phúc vào tên của mình (vua Gia Long là Nguyễn Phúc Ánh). Trên khắp nước Việt Nam, nhiều địa danh đã chọn chữ "Phúc": tỉnh Vĩnh Phúc, huyện Phúc Thọ (Hà Nội)...

    Chữ "Phúc" là từ Hán Việt, người miền Nam đọc là "phước". Chữ "Phúc" trong giáp cốt văn là hình tượng hai bàn tay bưng hũ rượu đứng trước bàn thờ. Như vậy, chữ "Phúc" vốn được xem là điều tốt lành do cầu cúng mà có được.

    Theo đó, "Phúc" có nghĩa là "thuận lợi", "đồng thuận". Thuận có nghĩa là từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài đều thông suốt, không có gì trở ngại. Trên thuận trời đất, dưới thuận vua tôi, dưới nữa thuận cha mẹ, con cái. Đời sống tinh thần bên trong và đời sống vật chất bên ngoài đều thuận lợi không có gì trắc trở, như vậy gọi là thuận, là Phúc. Một điều thật thú vị là câu chúc Tết của người phương Tây thường đề cập đến hạnh Phúc, sức khỏe và thành đạt, đứng ở góc độ nào đó có sự tương đồng như Phúc, Lộc, Thọ mà ở phương Đông người ta tâm niệm.

    Cả Âu lẫn Á đều đặt "Phúc" lên vị trí hàng đầu, nhưng nếu tìm hiểu kỹ thêm một chút mới thấy chữ "Phúc" của phương Đông rất rộng lớn, mênh mông và tinh tế. Người Trung Hoa chơi chữ bằng cách vẽ hai con dơi đâu cánh lại, ngụ ý là trùng phúc, họ còn vẽ thêm một lúc năm con dơi biểu tượng cho ngũ phúc (ngũ phúc lâm môn) mà sách Hồng Phạm viết: "Ngũ phúc, nhất viết Thọ, nhị viết Phú, tam viết Khang minh, tứ viết Du hảo đức, ngũ viết Khảo chung mệnh" (Năm phúc: sống thọ, giàu có, bình an, đức tốt, chết vào tuổi già).

    Theo Từ điển Khai Trí Tiến Đức thì "Phúc" là điều hay, điều tốt, do việc làm nhân đức mà ra. Vì vậy, không phải ngẫu nhiên trong tâm thức của người Việt, từ lâu đã quan niệm phúc bao giờ cũng đi đôi với đức. Thuật ngữ "Phúc đức" luôn gắn liền nhau. Chính điều này đã làm sâu sắc thêm triết lý nhân duyên của nhà Phật và đem lại màu sắc tích cực cho hai chữ họa phúc (Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai). Phúc dày hay mỏng cũng do chính con người can dự quyết định.

    Chữ Phúc chính là một ân huệ mà con người tự tạo ra qua những hành động tốt của mình. Nó là những hạt giống tốt được tay người tự gieo trên những mảnh đất mà ta thường gọi là phúc điền (ruộng phước). Do quan niệm họa phúc ở đời là sợi dây gieo nhân gặt quả, nên người Việt Nam chú trọng đến việc "làm ơn, làm phước".

    Hơn thế nữa, mỗi hành động, việc làm của chúng ta không những ảnh hưởng đến bản thân ta mà còn lưu lại kết quả cho thế hệ sau. Nhà có phúc là nhà có được cuộc sống bình yên thanh thản, đặc biệt là có hậu vận tốt. Muốn được đức phải có phúc và ngược lại đức sẽ đem lại phúc, đó là quy luật. Nội dung của đức phụ thuộc điều kiện lịch sử, xã hội, văn hóa, tôn giáo,... Ví như đức của Nho giáo là ngũ thường, đức của Phật giáo là ngũ giới (năm điều cấm), đức của Kitô giáo là 10 điều răn của Chúa... Dù văn chương chữ nghĩa có khác nhau, nhưng chung quy về đức ở mỗi dân tộc, mỗi thời đại đều có chung quan niệm nhằm mưu cầu lợi ích cho mọi người.

    Ngày nay, khi kinh tế có chiều khởi sắc, dường như người ta ít đặt, hay lãng quên chữ "Phúc" trong mối quan hệ với "đức" hay "thiện" (phúc đức, phúc thiện) mà thường đặt "Phúc" trong mối quan hệ với chữ "đạt" (thành đạt) hay "lợi" (phúc đạt, phúc lợi).

    Ngạn ngữ Lào có câu: "Hạnh phúc là kết quả của những hành vi đạo đức". Hi vọng rằng dù lịch sử có thay đổi như thế nào đi nữa thì quan niệm về chữ "Phúc" của dân tộc, của mỗi gia đình, của mỗi người chúng ta sẽ mãi mãi là "mã di truyền" tốt đẹp trong đời sống văn hóa người Việt.
    NGUYỄN HIẾU TÍN

    MẠN ĐÀM VỀ CHỮ " PHÚC "

    Posted at  10:41  |  in  trao-doi-kinh-nghiem  |  Read More»

    NGÀY TẾT, MẠN ĐÀM VỀ CHỮ " PHÚC " " PHÚC



    Trong quan niệm cổ truyền của gia đình người Việt, chữ “Phúc” có vị trí quan trọng hàng đầu. "Nhà có phúc" là ước vọng, là niềm vinh dự của người Việt Nam. Vì lẽ đó, cứ Tết đến xuân về, người ta thường viết chữ “phúc” trên một tờ giấy đỏ vuông dán ngoài cửa và xem như là một lá bùa chúc tụng điều may mắn trong năm.

    Uớc vọng đầu năm của hầu hết người dân Việt không thể thiếu chữ "Phúc". Cụ Nguyễn Công Trứ có đôi câu đối vừa hóm hỉnh nhưng không kém phần tinh tế và sâu sắc của hương vị ngày xuân: Chiều ba mươi, nợ réo tít mù, co cẳng đạp thằng "Bần" ra cửa/ Sáng mồng một, rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông "Phúc" vào nhà. Lại nữa, có một câu chuyện trong dân gian kể rằng: đời vua Gia Long, có người lập nhiều công trạng, nhà vua hỏi muốn được thưởng gì thì người ấy thưa rằng: "Hạ thần chỉ xin được một chữ "Phúc" mà thôi".

    Vua cười đáp rằng: "Tiền bạc, chức tước thì ta có thể ban, chứ Phúc thì chỉ có trời ban mà thôi, cả dòng họ ta chỉ nhờ có chữ Phúc mà vinh hiển nhiều đời". Thật vậy, dòng họ nhà Nguyễn đã lót chữ Phúc vào tên của mình (vua Gia Long là Nguyễn Phúc Ánh). Trên khắp nước Việt Nam, nhiều địa danh đã chọn chữ "Phúc": tỉnh Vĩnh Phúc, huyện Phúc Thọ (Hà Nội)...

    Chữ "Phúc" là từ Hán Việt, người miền Nam đọc là "phước". Chữ "Phúc" trong giáp cốt văn là hình tượng hai bàn tay bưng hũ rượu đứng trước bàn thờ. Như vậy, chữ "Phúc" vốn được xem là điều tốt lành do cầu cúng mà có được.

    Theo đó, "Phúc" có nghĩa là "thuận lợi", "đồng thuận". Thuận có nghĩa là từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài đều thông suốt, không có gì trở ngại. Trên thuận trời đất, dưới thuận vua tôi, dưới nữa thuận cha mẹ, con cái. Đời sống tinh thần bên trong và đời sống vật chất bên ngoài đều thuận lợi không có gì trắc trở, như vậy gọi là thuận, là Phúc. Một điều thật thú vị là câu chúc Tết của người phương Tây thường đề cập đến hạnh Phúc, sức khỏe và thành đạt, đứng ở góc độ nào đó có sự tương đồng như Phúc, Lộc, Thọ mà ở phương Đông người ta tâm niệm.

    Cả Âu lẫn Á đều đặt "Phúc" lên vị trí hàng đầu, nhưng nếu tìm hiểu kỹ thêm một chút mới thấy chữ "Phúc" của phương Đông rất rộng lớn, mênh mông và tinh tế. Người Trung Hoa chơi chữ bằng cách vẽ hai con dơi đâu cánh lại, ngụ ý là trùng phúc, họ còn vẽ thêm một lúc năm con dơi biểu tượng cho ngũ phúc (ngũ phúc lâm môn) mà sách Hồng Phạm viết: "Ngũ phúc, nhất viết Thọ, nhị viết Phú, tam viết Khang minh, tứ viết Du hảo đức, ngũ viết Khảo chung mệnh" (Năm phúc: sống thọ, giàu có, bình an, đức tốt, chết vào tuổi già).

    Theo Từ điển Khai Trí Tiến Đức thì "Phúc" là điều hay, điều tốt, do việc làm nhân đức mà ra. Vì vậy, không phải ngẫu nhiên trong tâm thức của người Việt, từ lâu đã quan niệm phúc bao giờ cũng đi đôi với đức. Thuật ngữ "Phúc đức" luôn gắn liền nhau. Chính điều này đã làm sâu sắc thêm triết lý nhân duyên của nhà Phật và đem lại màu sắc tích cực cho hai chữ họa phúc (Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai). Phúc dày hay mỏng cũng do chính con người can dự quyết định.

    Chữ Phúc chính là một ân huệ mà con người tự tạo ra qua những hành động tốt của mình. Nó là những hạt giống tốt được tay người tự gieo trên những mảnh đất mà ta thường gọi là phúc điền (ruộng phước). Do quan niệm họa phúc ở đời là sợi dây gieo nhân gặt quả, nên người Việt Nam chú trọng đến việc "làm ơn, làm phước".

    Hơn thế nữa, mỗi hành động, việc làm của chúng ta không những ảnh hưởng đến bản thân ta mà còn lưu lại kết quả cho thế hệ sau. Nhà có phúc là nhà có được cuộc sống bình yên thanh thản, đặc biệt là có hậu vận tốt. Muốn được đức phải có phúc và ngược lại đức sẽ đem lại phúc, đó là quy luật. Nội dung của đức phụ thuộc điều kiện lịch sử, xã hội, văn hóa, tôn giáo,... Ví như đức của Nho giáo là ngũ thường, đức của Phật giáo là ngũ giới (năm điều cấm), đức của Kitô giáo là 10 điều răn của Chúa... Dù văn chương chữ nghĩa có khác nhau, nhưng chung quy về đức ở mỗi dân tộc, mỗi thời đại đều có chung quan niệm nhằm mưu cầu lợi ích cho mọi người.

    Ngày nay, khi kinh tế có chiều khởi sắc, dường như người ta ít đặt, hay lãng quên chữ "Phúc" trong mối quan hệ với "đức" hay "thiện" (phúc đức, phúc thiện) mà thường đặt "Phúc" trong mối quan hệ với chữ "đạt" (thành đạt) hay "lợi" (phúc đạt, phúc lợi).

    Ngạn ngữ Lào có câu: "Hạnh phúc là kết quả của những hành vi đạo đức". Hi vọng rằng dù lịch sử có thay đổi như thế nào đi nữa thì quan niệm về chữ "Phúc" của dân tộc, của mỗi gia đình, của mỗi người chúng ta sẽ mãi mãi là "mã di truyền" tốt đẹp trong đời sống văn hóa người Việt.
    NGUYỄN HIẾU TÍN

    Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

    Nỗi nhớ vào thơ thật ấm nồng
    Cánh buồm no gió trở về xong
    Kìa ai ngóng đợi mê đầu mắt
    Ấy kẻ chờ mong lú cả lòng
    Lãng đãng lời yêu dồn ngọn sóng
    Mơ màng điệu hát vút bờ thông
    Về đêm chiếc bóng trăn rồi trở
    Vò võ canh trường mắt dõi mong.



    Trần Thị Thanh Liêm

    NHỚ

    Posted at  17:25  |  in  tho-hay  |  Read More»

    Nỗi nhớ vào thơ thật ấm nồng
    Cánh buồm no gió trở về xong
    Kìa ai ngóng đợi mê đầu mắt
    Ấy kẻ chờ mong lú cả lòng
    Lãng đãng lời yêu dồn ngọn sóng
    Mơ màng điệu hát vút bờ thông
    Về đêm chiếc bóng trăn rồi trở
    Vò võ canh trường mắt dõi mong.



    Trần Thị Thanh Liêm

    About-Privacy Policy-Contact us
    Copyright © 2013 LềuVănThanhLiêm Điều hành bởi Trần Thị Thanh Liêm by
    Proudly Powered by Blogger.
    back to top