Một
cậu học trò lớp ba viết rằng cậu muốn trở thành một diễn viên hài trong
bài tập làm văn của mình. Thầy giáo Việt Nam phê: “Không có chí lớn”,
còn thầy giáo người nước ngoài nói: “Thầy chúc em mang tiếng cười cho
toàn thế
giới”.
Là
người lớn, chúng ta nên khuyến khích, cổ vũ hơn là đặt ra những yêu cầu
quá cao đối với trẻ con. Hơn thế, chúng ta hãy mở rộng khái niệm thành
công để trẻ con thoải mái tung đôi cánh ước mơ của mình
Câu chuyện thứ hai
Ăn
cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem
ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai nói:
“Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát”, bố hỏi: “Tại sao con chắc như
thế?”, con trai trả lời: “Vì không nghe tiếng mẹ la”.
Chúng
ta luôn đánh giá người khác và đánh giá bản thân qua những tiêu chuẩn
nào đó, thường khó khăn với người khác nhưng lại rất dễ dãi đối với
mình.
Câu chuyện thứ ba
Người
ăn mày nói: “Bà có thể cho tôi xin một ngàn không?”, người qua đường
trả lời: “Nhưng tôi chỉ có năm trăm”, người ăn mày bảo: “Vậy bà thiếu
tôi năm trăm nhé”.
Nhiều
người trong chúng ta luôn cho rằng ông trời mắc nợ mình, cho mình không
đủ, không tốt nên lòng tham đã che mất thái độ biết ơn.
Câu chuyện thứ tư
Người
vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: “Cẩn
thận, coi chừng khét!”, “Sao em bỏ ít muối thế?, “Ơi kìa, nước đã sôi
rồi, em cho thịt vào đi”. Người vợ bưc bội: “Anh làm ơn đi ra
ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!”. Người chồng mỉm cười: “Ừ, có ai bảo
em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh
như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải”.
Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh
của người khác.
Câu chuyện thứ năm
A
nói với B: “Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự. Tối
hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm
rầm”.
B hỏi: “Thế anh có báo cảnh sát không?”. A trả lời: “Không, tôi mặc kệ
ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn
saxophone”.
Chuyện
gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác
đi. Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng
lại dễ dàng thấy người khác sai.
Câu chuyện thứ sáu
Hai cha con đi ngang qua một khách sạn 5 sao. Trông thấy một chiếc xe hơi xịn rẽ vào, cậu con trai nhận xét:
– Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp!
Người cha ôn tồn đáp lại:
– Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!
– Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp!
Người cha ôn tồn đáp lại:
– Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!
Con
người thường có thái độ “ghen ăn tức ở”, khi nói ra điều gì, nhận xét
việc gì đều thể hiện trình độ của mình. Bởi vậy hãy thận trọng!
Câu chuyện thứ bảy
Có
hai đoàn khách nước ngoài đến thăm một địa điểm du lịch sinh thái. Do
trời mưa nên đường dẫn vào khu “Kỳ hoa dị thảo” lầy lội. Người hướng dẫn
của đoàn thứ nhất bảo: “Xin lỗi quý khách, chúng ta không thể đi tiếp”.
Còn người hướng dẫn đoàn thứ
hai suy nghĩ một chút rồi nói: “Để quý khách thấy rằng việc tìm kiếm kỳ
hoa dị thảo khó khăn như thế nào, Ban giám đốc công ty đã cố tình tạo
con đường lầy lội cho quý khách có thêm cảm xúc thực tế”.
Hoàn
cảnh khác nhau, quan điểm khác nhau sẽ nhìn một sự vật không giống
nhau. Tư tưởng kỳ lạ như thế đấy bạn ạ! Nếu bạn chịu suy nghĩ thì quyền
quyết định hoàn cảnh nằm trong tay bạn.
Câu chuyện thứ tám
Một
phụ nữ vào tiệm kim hoàn, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau
như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ,
bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ
tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, nhân viên nói với nhau: “Không ngờ chỉ
vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!”.
Hãy
xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có
nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ
quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.
Câu chuyện thứ chín
Hai
vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một
bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào
tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau không thấy chồng, người vợ
quay lại tìm. Người chồng đang đứng trước một bức
tranh say sưa ngắm nhìn. Bức tranh ấy lúc nẫy người vợ đã xem qua. Bà
bực bội nói: “Ông đứng đó làm gì vậy? Sao không đi tìm bức tranh của con
mình?”. Người chồng quay sang nhìn vợ: “Đây là tranh của con mình nè,
nó quên ký tên trên bức tranh”.
Trong cuộc sống, có người chỉ lo chạy băng
băng nên đã không thể tìm thấy thứ mình cần tìm, đánh mất cơ hội được thưởng thức hoa nở hai bên đường.
Câu chuyện thứ mười
Tại
buổi lễ tốt nghiệp ở một trường cấp hai, thầy hiệu trưởng đọc tên học
sinh xuất sắc nhất trong năm học. Đọc đến lần thứ ba mà vẫn không thấy
ai đi lên sân khấu. Thầy hiệu trưởng nhìn xuống, hỏi cậu học sinh xuất
sắc đang bình thản ngồi bên dưới:
– Em không nghe thầy gọi tên à?
Cậu học sinh đứng lên, lễ phép:
– Dạ, thưa thầy em đã nghe. Nhưng em sợ các bạn chưa nghe thấy ạ!
– Em không nghe thầy gọi tên à?
Cậu học sinh đứng lên, lễ phép:
– Dạ, thưa thầy em đã nghe. Nhưng em sợ các bạn chưa nghe thấy ạ!


About 
